Đuốc Mồi không chỉ là một cái tên. Đó là một hệ tư tưởng!
Nói nghe ngầu vậy chứ cũng thiệt đó. Đó là đúc kết toàn bộ hành trình mấy chục năm cuộc đời mình, để có thể gọi là ngộ ra một con đường, một cái đạo cho chính mình.
Ý tưởng về cái tên này mình lấy từ một câu nói của Đức Phật, hay gọi là Bụt theo cách gọi của thầy Thích Nhất Hạnh cho gần gũi nhé.
“Giống như dùng đuốc của mình để mồi lên ngọn lửa của nhiều ngọn đuốc khác, ngọn đuốc của mình không tắt mà tất cả mọi người đều được thêm sáng.”
– Bụt nói –

Qua rất nhiều việc và nhiều dự án, nếu chỉ tính từ thời học đại học đến giờ thì cũng gần 20 năm, mình luôn tâm niệm điều đó. Mình có kiêu ngạo để lao vào những việc vượt sức mình, nhưng cũng trải đủ nhiều để hiểu rằng mình không thể một mình tạo ra thay đổi hay tác động lớn được. Mình muốn là một ngọn đuốc có thể lan tỏa ngọn lửa của mình cho nhiều thật nhiều người nữa, để tất cả cùng sáng.
Triết lý đó luôn hiện diện trong mọi việc của mình, dù là làm dự án thiện nguyện, hỗ trợ các đội ngũ khác, hay kể cả những lúc đi làm thuê (tức là sẽ phải theo lệnh và chỉ đạo của người khác).
Mình thích học hỏi, và thích chia sẻ những gì đã học, vì nó lại càng giúp mình học sâu hơn. “Teaching is learning twice”. Mình cảm giác hành trình hơn nửa đời người của mình chỉ toàn là học, học hết việc này tới việc khác. Đúng là phải đến lúc này, mình mới thực sự dần dần hình thành cho bản thân một con đường xác tín, một đạo lý để sống, và có thể từng bước sống theo con đường đó.
Đuốc Mồi không chỉ là cái tên, nó là triết lý sống của mình.


