Cho đi rồi thì chớ giữ trong lòng
Điều mình đau lòng nhất là lúc chuẩn bị ra về, mình nhặt được 1 cái vỏ giấy gói sách với tấm giấy ghi chú viết tay của Hân ở trên bị vứt lại. Cảm giác như 1 mảnh chân thành bị bỏ mặc. Mình nhặt, mang theo về nhà, đem trưng trên kệ sách.
Trong quá trình đi làm thiện nguyện / thiện pháp thì sẽ có nhiều chuyện như vậy đó. Đó là tự nhiên. Nhưng thôi, đã cho đi rồi thì chớ giữ trong lòng. Chỉ cần tin rằng mọi thứ đều sẽ đến đúng chỗ của nó. Chỉ cần cái tâm lúc cho đi thật là trong sáng, thật là đẹp. Vậy đủ rồi.
Giống như câu chuyện về thầy trò nhà sư. Nhà sư cõng cô gái xinh đẹp qua đoạn đường bùn lầy khó khăn, thì đi mãi một đoạn về sau học trò hỏi tại sao nhà sư lại làm trái với giới luật để cõng người phụ nữ đó? Nhà sư bảo là: Ta đã để bỏ cô gái đó xuống rồi, sao con vẫn còn cõng theo?
Ừa, mình cũng thấy lúc nào mình làm được gì thì làm. Lúc cần bỏ xuống thì bỏ xuống. Cái gì đã cho đi rồi, thì sao lại còn cố giữ trong lòng làm gì?
Dự án PRONG cũng vậy, có thể sau mình sẽ thay đổi cách làm, biết đâu sau một đoạn đường thì mình cũng sẽ “bỏ lại” các em. Miễn sao thấy đó là tự nhiên, thấy lòng không mang nặng.
Tin rằng, mọi thứ sẽ đều đi về phía tốt đẹp.
NHỮNG ĐIỀU VUI
Chuyến hỗ trợ này cho các em học sinh Trường tiểu học Kon Chiêng hơi ngoài dự định của mình. Vì cuối năm vừa rồi mình định giảm bớt trách nhiệm để tập trung hơn cho dự án chính đang thực hiện. Với lại sau hơn nửa năm nghỉ việc, tài chính của mình cũng hơi toang rồi.
Thế mà khi kêu gọi thì mình cũng “bị cuốn theo” (một cách có ý thức). Khi thấy danh sách hơn 50 bạn nhỏ, mình cũng không nỡ gạt đi để chỉ hỗ trợ 7 em đặc biệt khó khăn như dự định.
Khi thấy cuối năm bận rộn nhưng các anh chị em đều nhiệt tình đóng góp, hỗ trợ, tham gia… mình cũng cảm thấy bản thân có lười thì cũng phải ráng thêm một chút.
Nhiều chuyện vui, và nhiều chuyện chưa tốt.
Nói chuyện vui trước nhé!
Hoá ra hoạt động của nhóm mình cuối cùng lại trở thành tâm điểm chính của ngày lễ hội “Bánh Chưng Xanh” của Trường tiểu học Kon Chiêng. Ngoài tiết mục văn nghệ của học sinh các điểm dạy học của trường, thì các em học sinh khó khăn được trao quà, và các phụ huynh và các em được thoải mái đến lựa chọn quần áo mang về.
Cô Kiều và trường cũng đã nhờ người dân hỗ trợ dựng một rạp riêng cho gian hàng 0đ dù chưa biết tụi mình sẽ mang gì lên, nhưng lại vừa đủ, vừa đẹp.
Mình đã nghĩ khả năng là một nửa các em sẽ không đến được để nhận quà, thế mà đã có 52/54 em có mặt, chỉ vắng 2 em thôi (thầy cô gửi lại các em này sau, mà cũng không biết có gửi được đúng người không nữa, thôi thì được hay không đành chịu).
Một điều thiệt vui nữa là mình đã nghĩ tới một trong các viễn cảnh khi người dân tới khu vực lựa đồ thì sẽ rất lộn xộn, hoặc thậm chí tranh giành gây gổ. Nhưng thực ra lại rất dễ thương. Ai nấy đều từ tốn vào lựa đồ, không xô đẩy, ko tranh giành. Mọi người đều lựa kỹ, chỉ lấy những gì mình thích hoặc xài được, không có chuyện ôm đại gom đại để lấy về nhiều nhất có thể.
Mình thấy mọi người thật là dễ thương.
NHỮNG ĐIỀU CHƯA TỐT LẮM
Mà dĩ nhiên cũng có những việc chưa tốt, chưa hài lòng.
Nói thật, cá nhân mình khi đến nơi thấy cách tổ chức hoạt động của trường thì thật sự là không thích. Vì ban đầu nó chỉ là hoạt động mang tính chất thi đua của trường, của thầy cô, và chẳng có chút xíu nào văn hoá địa phương của các dân tộc đồng bào ở đây. Bản thân mình thấy nó mang tính hình thức chứ không giúp ích gì cho các em học sinh và các gia đình.
Mình cũng tự hỏi là nếu nhóm mình không hỗ trợ gì hết, thì chẳng lẽ phụ huynh chở các em đến trường chỉ để xem vài tiết mục văn nghệ rồi đi về hay sao nhỉ (vì nhiều nhà cũng xa, vẫn phải bận bịu lo cơm áo, và Tết của người Kinh cũng chẳng không phải Tết của họ). Hy vọng là sau này nhà trường có thể sử dụng kinh phí ngân sách tốt hơn, có tâm hơn. Mình biết cái khó của hiệu trưởng (và ban giám hiệu nói chung) trong việc vừa phải phục vụ cộng đồng địa phương, vừa phải làm vừa lòng đội ngũ giáo viên và cán bộ nhà trường, nhưng mong rằng mọi người sẽ không bị lún vào lối mòn và dần chuyển đổi được.
Mình mang theo 5 cuốn sách “Crowd trước Fund sau” đã định sẽ tặng thầy hiệu trưởng và vài thầy cô. Nhưng cuối cùng không tặng ai cả. Cảm thấy họ không nghĩ giống mình, hoặc ít nhất là bây giờ chưa phù hợp. Thế là âm thầm mang về.
Trong số đồ đạc mang lên, tụi mình chỉ phân loại riêng nhiều đồ để lại riêng cho giáo viên “xử lý”, bao gồm: đồ dùng học tập, sách thiếu nhi, sách tô màu, rất nhiều giày dép, túi xách, ba lo,…. Số đồ này ưu tiên cho giáo viên tự chia nhau sử dụng trước, rồi kế đến là phân về cho các lớp, các điểm dạy để sử dụng khi cần (có thể để phát thưởng cho các em, hoặc em nào mất/cần thì dùng).
Mình biết rất nhiều người sẽ muốn đồ mọi người tặng 100% đến với người khó khăn, tuy nhiên cũng sẽ có nhiều đồ người dân không cần dùng, không muốn dùng, hoặc không phù hợp (vậy nên giao lại cho giáo viên xử lý sẽ tốt hơn). Ví dụ người dân thường tránh chọn đồ trắng, vì dễ dơ (đặc biệt là ở vùng đất đỏ như ở đây). Hoặc giày dép hơi thời trang, hơi văn phòng một chút thì sẽ hợp để giáo viên đi dạy hơn, vân vân…
BÁO CÁO CHI TIẾT
Vui là mọi thứ đều hoàn thành vượt kế hoạch.
Tụi mình chỉ chủ đích lớn nhất là hỗ trợ cho 54 em học sinh khó khăn thôi. Ban đầu chỉ định nhỏ xíu vui vui, nhưng may mắn thành một phần quà Tết tương đối đầy đủ:
- 1 bao lì xì 200.000đ
- 1 cuốn sách được gói cẩn thận có lời nhắn viết tay của chỗ bạn Hân
- 1 gấu bông to hoặc nhiều gấu bông đồ chơi nhỏ
- 10 gói mì tôm
- 2 hộp sữa
- 3 túi thạch
- 1 cuốn tập 200 trang
Như vậy là đã vượt kỳ vọng rồi á.
Ngoài ra còn hơn từ 1 tấn đồ, gồm chăn mền, đồ ấm, quần áo nam nữ, quần áo trẻ em… Tất cả đều đã được giặt sạch, phân loại, và được lọc và phân loại một lần nữa và trước ngày diễn ra lễ hội.
Tổng huy động từ tài khoản MB Bank 0112 là: 12.725.000đ
Tổng chi:
- 10.600.000đ đổi thành 53 tờ 200k, mình bù thêm 1 tờ để đủ 54 em.
- Mua 20 thùng mì tôm là 2.125.000đ.
- Các chi phí khác thì anh em trong đoàn tự chi trả: Đi lại, ăn ở, xe tải chở hàng,…
Xem sao kê ở đây: https://thiennguyen.app/user/duocmoivn?tab=TRANSACTIONS
Xem chi tiết hoạt động qua GG Drive: https://drive.google.com/drive/folders/1VYVk2T3-1AkAQ4BmVUZJsUB17dfMBFkf?usp=sharing
